22/02/2012 11:28 (GMT +7)
Tôi không thể ngờrằng chuyện dơ bẩn kia lại diễn ra trong ngôi nhà mình. Chính người cha mà tôithương yêu và kính trọng vô vàn giờ lại quay lưng phản bội mẹ. Chứng kiến cảnh bố và người đàn bà trơ trẽn kia vui vẻ tình tứbên nhau trên mồ hôi công sức làm việc của mẹ, tôi chỉ ước mình chưa từng đượcsinh ra để không cảm thấy đau đớn và căm hận nhường này. Tôi không còn thấythương bố như hồi đầu nữa, chỉ thấy bố quá độc ác với mẹ!
Tôi sinh ra trong một gia đình không phải giàu có gì nhưng cũng tương đối khágiả. Tuy còn nhỏ nhưng tôi biết ngôi nhà mà tôi đang sống được khang trang nhưbây giờ là do sự cố gắng nỗ lực hết mình của mẹ. Mẹ tôi làm kinh doanh còn bốchỉ là một nhân viên thu tiền điện bình thường. Ông đi làm một vài ngày cuốitháng, còn đầu tháng thì được nghỉ ở nhà. Từ bé, tôi đã quen được bố chămsóc, được bố đưa đón đi học và cho đi chơi những dịp cuối tuần vì mẹ phải trôngcửa hàng suốt. Trong mắt tôi, bố luôn là người bố hiền hậu, tâm lý và chu đáohết sức. Gia đình tôi mới đó còn hạnh phúc, đầm ấm là thế, nhưng giờ đây có lẽsẽ chẳng khi nào tồn tại điều đó được nữa. Bố tôi đã thay đổi thật rồi! Nhiềukhi nghĩ lại hồi nhỏ, khi chưa đổi nhà mới, gia đình tôi còn ngủ ba người mộtgiường, cảm giác thật ấm cúng và bình yên biết bao. Những kỷ niệm như vậy luônmang lại cho tôi niềm vui bé nhỏ mỗi khi nhớ lại. |  | Ảnh minh họa |
Nhưng đó chỉ là thuở nhỏ thôi. Còn bây giờ, không khí gia đình tôi đã thay đổikhá nhiều mà tôi cũng không biết vì lý do gì. Mẹ thì thường xuyên đi công tácxa, tôi đi học cả ngày lắm hôm đến 9 giờ tối mới về. Là một gia đình nhưng nhiềukhi trong ngày chúng tôi không hề nhìn thấy mặt nhau, hay ăn chung một bữa cơm.Tôi và mẹ ai cũng có công việc của mình. Chỉ có bố vẫn lặng lẽ ở nhà chờ hai mẹcon về.
Tối nào tôi cũng thấy bố ngồitrên bàn ăn đọc báo hay xem tivi để chờ con gái về ăn cơm, trong những ngày mẹđi vắng. Nhưng nói thật cơm của bố nấu chẳng hề hợp với khẩu vị của tôi, nên tôithường mua bánh ăn luôn trước giờ học ca tối. Tôi nói: “Bố đừng chờ cơm con, conăn ở ngoài để kịp giờ đi học rồi”. Tới giờ nghĩ lại, tôi thấy mình đã quá vôtâm. Cảm giác rất hối hận khi tôi đã vô tình đẩy bố ra xa cuộc sống của mìnhbằng những câu nói và hành động trẻ con như vậy. Chuyện tồi tệ đã thực sự diễn rakhi mẹ tôi quyết định thuê người giúp việc qua một trung tâm để chăm sóc bố contôi, dọn dẹp nhà cửa mỗi khi mẹ đi vắng. Chị 24 tuổi, là một người quê mùa,trông cũng khá thật thà, giản dị. Kể từ ngày có người giúp việc, nhà cửa sạch sẽngăn nắp hơn hẳn. Tôi cũng năng ăn cơm nhà hơn vì thay bằng đậu rán, trứng luộccủa bố thì giờ đã có những món ăn cầu kỳ nóng xốt hơn như thịt kho, rau xào haycá kho tộ. Phải nói rằng chị rất có tài nấu nướng và cũng chăm dọn dẹp lau chùinhà cửa. Ngoài những khoản ấy ra, thì tôithấy chị chẳng có điểm gì bằng mẹ tôi cả, về hình thức cũng như lời ăn tiếngnói, địa vị xã hội. Mới đầu về, chị ta còn chẳng biết giật nước xả bồn cầu hayvòi hoa sen là cái gì. Thế mà không hiểu tại sao bố tôi lại liêu xiêu được?
Đáng lẽ tôi sẽ rất vô tư, thậm chí còn thấy quý vì chị giúp việc nhà tôi nhiềukhi ngốc nghếch đến phát buồn cười. Nhưng cái giác quan thứ sáu của một đứa congái đã khiến tôi nảy sinh nhiều mối nghi ngờ. Linh tính trong tôi mách bảo đúnglà đang có chuyện gì thật rồi, mặc dù tôi chưa một lần nào bắt gặp. Bố thườngcười rất tươi và tấm tắc khen những món ăn của người giúp việc nấu. Trong khi mẹ tôi làm cả một bàntiệc bày biện vô cùng cầu kỳ để mời họ hàng đằng nội hay bạn bè bố tới chơi,nhưng bố chưa một lần nào khen ngon với thái độ thích thú như vậy. Kiểu tóc ngớngẩn và cả gu thẩm mỹ phải gọi là quá xấu của chị ta mà bố tôi vẫn còn có thểnói là “với người giúp việc thế là được rồi con ạ”. Trong khi với mẹ, bố sẵnsàng buông ngay một câu kiểu “già lắm” hoặc “không đẹp”. Một lần tan học về nhàsớm, tôi bất ngờ bắt gặp bố đưa tay quàng vào mông chị ta ngay trong gian bếp.Hôm ấy, tôi sững sờ và giận bố đến nỗi không nuốt nổi miếng cơm. Hành động ấycủa bố ám ảnh tôi suốt một thời gian dài, vì tôi không dám tin bố mình là ngườinhư thế.
Thế rồi để ý theo dõi, tôi thấy chị giúp việc nhà mình dạo này điệu đà hẳn lên.Chị ta còn biết đi làm xoăn và hấp tóc ở tiệm thay vì để mái tóc bông xù buộctúm đằng sau như hồi mới lên đây. Quần áo cũng bó sát, gọn gàng hơn và đặc biệtlà mùi nước hoa của mẹ tôi lại phảng phất trên người chị ta khiến tôi không khỏibức xúc. Tết vừa rồi, chị còn tình nguyện ở lại nhà tôi làm việc không cần tănglương. Nói thật, sự có mặt của chị chỉ làm cho tôi thấy nhức mắt và bất an lànhiều. Còn mẹ, vì không hay biết gì nênvẫn vui vẻ đồng ý cho chị đón Tết cùng gia đình. Những ngày mẹ có ở nhà thìkhông nói làm gì, nhưng những ngày mẹ đi vắng là tôi phải căng mắt lên nghengóng vào những buổi tối để theo dõi bố và chị ta. Nhưng khổ nỗi, những lúc phảiđi học thì tôi không biết làm thế nào. Đã rất lâu rồi tôi chẳng tập trung làmđược việc gì khi nghĩ tới việc bố đang ở nhà một mình với người giúp việc.
Rình rập chán mà vẫn chẳng thấy gì, tôi quyết định xem trộm điện thoại của bố.Và quả đúng như linh tính, tôi chết lặng người khi nghe thấy trong inbox toàntin nhắn của chị ta. Đúng cái số điện thoại với hàng chục tin nhắn anh anh em emngọt xớt với bố. Kinh tởm hơn, qua nội dung tin nhắn tôi biết bố và chị ta đãvượt qua giới hạn… Bố lại còn thề thốt sẽ mua cho chị một căn nhà trên phố để ở. Thật nực cười, vì khoản tiền đótôi không biết bố lấy ở đâu ra. Hay ông định dùng chính khoản tiền mà mẹ tôi vấtvả kiếm được để cung phụng cô bồ trẻ tuổi?? Tôi đã suýt đập tan điện thoại củabố vì quá bức xúc. Sao ông có thể đối xử phũ phàng với mẹ con tôi như vậy. Bốchỉ nhìn thấy những món ăn ngon cô ta nấu hàng ngày mà không biết mẹ tôi phải ănmì gói, cơm hộp ngoài đường vì công việc. Ông chỉ biết thương người giúp việcphải dọn dẹp nhà cửa mà không hiểu nỗi nhọc nhằn của người vợ phải bươn chảikiếm tiền lo cho gia đình.
Mọi thứ đều khiến tôi cảm thấy thất vọng và buồn nản vô cùng. Tôi không dám mắngchửi bố cũng không dám kể với mẹ, vì tôi không muốn mọi chuyện bung bét ra, tôisẽ mất gia đình này mãi mãi. Cách duy nhất là lờ đi như không biết. Còn đối vớingười đàn bà trơ trẽn kia, tôi đã lựa lúc bố không có nhà để gặp riêng cô ta nóichuyện. Cô ta chẳng những không biết xấu hổ mà còn tuyên bố với tôi: “Mẹ emkhông biết làm vợ thì để chị làm cho”. Tôi thật sự cảm thấy kinh ngạc khi chị tatrở mặt quá nhanh. Mới hôm nọ còn một điều chị hai điều em với mẹ tôi, rồi nịnhnọt thề thốt “chị cứ tin tưởng ở em”. Hóa ra ôsin là loại người có thể làm tấtcả khi có cơ hội, chỉ cần có tiền. Tôi quá hối hận vì hôm ấy đã không kìm nénđược mà bật khóc trước mặt chị ta.
Tôi phải làm gì khi đứng trước nguy cơ gia đình tan vỡ?? Mẹ tôi vẫn không haybiết gì. Còn bố, tôi không dám nói với ông rằng tôi đã biết sự thật. Tôi sợ ôngsẽ suy sụp và không thoát khỏi cảm giác áy náy cả đời khi nhìn mẹ con tôi. Nếutôi không biết cách xử trí khéo léo lúc này, có lẽ tôi sẽ mất đi thứ quý giánhất cuộc đời mình, đó là gia đình. Nhưng tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ trong mắtmọi người, biết bắt đầu câu chuyện ra sao đây?! Mong các bạn hãy cho tôi một lờikhuyên. Làm thế nào để cô ta bước ra khỏi nhà tôi mà bố không hay biết? Tôi muốncô ta biến mất khỏi thế gian này và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa, kẻhai mặt và trâng tráo nhất mà tôi đã từng gặp. Theo Mask
|