- Đăng ký
- 1-6-2011
- Điểm
- 516
- Đăng nhập lần cuối
- 21-5-2012
- Online
- 254 Giờ
- Giới tính
- Nam
- Bài hay
- 0
- Chủ đề
- 155
- Status
- 24
- Blog
- 226
- Album
- 1
- Bài viết
- 171
- UID
- 5421
 
-= QUÀ TẶNG =- Chưa có dữ liệu.- Giới tính
- Nam
- Điểm
- 516
- Bài viết
- 171
- Blog
- 226
|
Hai nửa cuộc tình ghép đôi
Ca mổ này rất quan trọng, do chính trưởng khoa Nam thực hiện. Bênh nhân bị ung thư dạ dày thời kỳ cuối và tình nguyện hiến tim cho Ngọc.
Ở bên kia bầu trời về đêm chắc đang lạnh dần
Và em giờ đang chìm trong giấc mơ êm đềm
Gửi mây mang vào phòng vòng tay của anh nồng nàn
Nhẹ nhàng ôm cho em yên giấc ngủ ngon.
- Anh à, anh à...?
Nam sững người, giật mình nhìn Ngọc, chợt kéo Ngọc vào lòng ôm hôn: "Hồi trước em đâu có thích những bài hát như thế này, sao hôm nay lại ngồi nghe mải miết thế?"
- Em không biết nữa, sao tự dưng em thích, mà nghe bài này là trong lòng lại làm sao ấy, tim đập rất nhanh và mạnh!
Nam nhớ lại hồi ấy, cũng nghe bài hát này, Giang đã im bặt, lắng nghe và siết chặt tay anh: "Anh, anh nghe bài này đi, bài này em rất thích, giống chuyện của em và anh lắm đó!"
Nam chợt nhớ rõ mồn một giọng cười của Giang lúc đó, Nam nhìn Ngọc, Ngọc đang cười mà, sao mà giống thế, chỉ sau một ca phẫu thuật mà Ngọc khác hẳn thế sao?
Tan sở, Nam về rước vợ. Trông kìa Ngọc mặc chiếc áo màu xanh lá hôm nọ, cổ còn choàng một chiếc khăn màu cam có những viền tua rua đẹp mắt. Nam nhớ mãi hình như anh đã nhìn thấy chiếc khăn này ở đâu rồi.
- Em mới mua khăn choàng à?
- Hì, đẹp không anh. Em không mua, có một người tặng em, em không biết, hình như cái chị gì ở bệnh viện, em ra tìm nhưng chị đã đi khuất cánh cổng viện rồi, hình như chị ấy cũng là bệnh nhân, em thấy chị ấy mặc quần áo của bệnh viện... - Ngọc kể.
Nam định tâm, chiếc khăn ấy gợi cho anh nhớ về Giang, dạo này anh cứ cảm giác Giang đang ở rất gần anh và chẳng hiểu tại sao anh lại nhớ đến cô nhiều đến vậy. Phải rồi, chiếc khăn choàng ấy y hệt chiếc khăn mà anh đã tặng Giang lần đầu tiên gặp mặt
Tối đó Nam vào bệnh viện lật đống hồ sơ bệnh nhân cũ ra tìm, ca mổ của bác sĩ Nam, ngày 29/02/2009, bệnh nhân:
Trần Thị Huệ Giang
Sinh ngày: 30/04/1985
Quê quán: Cần Thơ
...
Nam không còn tin vào mắt mình nữa, rõ ràng đó là Giang mà, thật không thể ngờ, chính tay anh đã moi lấy trái tim người mà anh từng phụ bạc, từng cho là không xứng đáng với mình để cứu sống Ngọc, người vợ tương lai, người mang lại cho anh địa vị giàu sang, trọng vọng như ngày hôm nay.
Số đời
Giang rời phòng học, tất tả chạy ngay vào phòng máy tính để nhận ca. Chưa có gì vào bụng nên cô đói cồn cào, cái bao tử lại hoành hành, cơn đau âm ỉ, nhoi nhói.Đau như thế, riết rồi cũng quen.
Chiều 5h30 giao ca xong, Giang lật đật ăn vội vàng ổ bánh mì (bấm bụng lắm Giang mới dám mua)ba Giang sau một tai nạn đã phải cắt bỏ một trái thận, trái còn lại cũng không còn nguyên vẹn, má Giang bị sạn mật cũng đã cắt bỏ hồi sắp sinh em trai Giang.
Còn nhớ, khi ba cô bị tai nạn, trong nhà không có một đồng, khi đó Giang đang học lớp hai. Nội ngoại cô đều không còn, ba má vốn dĩ côi cút lớn lên nhờ người dưng. Thế nên khi lâm vào cảnh đó, cả nhà Giang ba người chỉ còn biết tự vượt lên, chống chọi với khó khăn. Thế rồi, năm Giang lớp sáu, sắp bước vào mùa khai giảng, thì má Giang phải mổ, sau mấy tháng lại phải mổ thêm lần nữa để lấy em của Giang ra. Lúc này ba cô trở thành người gánh vác gia đình, chăm sóc Giang và em, kiếm tiền lo cho cả nhà.
Thoáng chốc năm tháng đã trôi qua, Giang đã vào đại học.Hàng tháng phải đóng lời cho người ta 500 nghìn, lại còn tiền mua xe trả góp cho ba chạy xe ôm 480 nghìn mỗi tháng. Lúc trước ba Giang chạy xe lôi, giờ xe lôi bị cấm nên phải chuyển sang chạy xe ôm. Thời buổi này mua một chiếc xe máy là một điều khá dễ dàng nên khách đi xe cũng ít lại, họ chủ yếu đi bằng xe nhà, chạy mỗi ngày cũng chỉ đủ tiền chợ, có khi còn không đủ.
Ba Giang mang chứng suyễn lâu năm do lao lực quá sức nên lúc đầu hễ trời trở lạnh, vào mùa con nước rong là ba Giang lại lên cơn dữ dội.Giang thương ba vô cùng, cô ước gì có thể gánh lấy về mình tất cả những khổ cực lo toan cho ba má được thảnh thơi. Cho nên Giang luôn cố gắng học tốt và tìm kiếm mọi cách để có việc làm, có tiền phụ ba má.
Mỗi lần tìm được việc làm nào là Giang nhảy cỡn lên vui sướng, miệng cứ cười nói luôn, lòng Giang vui như bắt được vàng.
Khi xin vào làm phòng máy, không trả lời được câu hỏi của thầy, Giang đã đổ mồ hôi rất nhiều, rất lo, rất buồn.Mà cũng may, có vài người chê lương thấp họ không chịu làm, Giang được nhận vào làm trong phòng máy cho đến hôm nay, Giang rất vui sướng
Hôm nay trên đường đi dạy, bỗng Giang thấy đầu choáng váng rồi ngã ành xuống mặt lộ. Khi tỉnh dậy thì đang nằm trong bệnh viện.
Bác sĩ cho hay trong lúc kiểm tra phát hiện một khối u ác tính trong dạ dày của Giang. Ăn uống thất thường lại thức khuya học bài, làm việc quá sức, Giang bị đau dạ dày cấp tính, cứ để kéo dài dẫn đến loét và ung thư. Giang im lặng ra về sau câu nói của vị bác sĩ: "Hãy hoàn thành những việc em muốn, chỉ còn khoảng năm tháng nữa thôi!".
Suốt mấy ngày liền Giang rơi vào tâm trạng bất ổn. Cô chỉ im lặng, để suy nghĩ một mình, không cho ai biết. Giang không sợ chết, nhưng nếu Giang cứ như thế này mà ra đi thì ba má và em cô sẽ thế nào? Cả nhà đang đặt hết hy vọng vào Giang, Giang sẽ tốt nghiệp đại học, sẽ đi làm và gánh vác gia đình, lo cho em... còn trăm thứ việc Giang chưa hoàn thành, bao nỗi lo chất chồng trên lưng ba má đang cần Giang san sẻ và gánh vác thay, nhưng Giang biết làm sao, đầu óc cô cứ rối tung, Giang cảm thấy cô đơn khủng khiếp.
Chẳng có ai lắng nghe và cũng chẳng dám nói cho ai nghe, chẳng có một bờ vai nào cho Giang tựa đầu vào để khóc thỏa thích. Trước khi chết, Giang rất muốn làm một cái gì đó để lại cho gia đình. Giang muốn khi không còn Giang nữa ba má và em Giang vẫn đủ điều kiện sống tốt và sung sướng. Giang càng làm việc nhiều hơn nữa.
Sau khi gặp bác sĩ lần nữa và đã chắc chắn bệnh tình của mình, Giang gửi đơn xin thôi học mà không ba má biết. Ban ngày Giang đi giúp việc nhà khoảng hai tiếng đồng hồ mỗi ngày, xong chạy đi trực phòng máy. Chiều phụ quán ăn, tối đi dạy. Vẫn không sao kiếm đủ số tiền như Giang muốn, năm tháng, chỉ năm tháng mà mỗi tháng còn phải đóng lời trả nợ, chi tiêu trong nhà... Giang chạy khắp nơi, như điên cuồng.
Lời tác giả: Giang đã ra đi vào đêm 29/02/2009 tại bệnh viện 121 Cần Thơ. Số nợ đã được trả hết, ngoài ra trong tài khoản ngân hàng, Giang còn để lại 61 triệu 362 ngàn đồng cho ba má và em trai.
Sau tất cả, cuối cùng Giang đã hoàn thành được tâm nguyện của mình. Cô ra đi sớm hơn thời hạn 21 ngày.
Đây là câu chuyện có thật. Cô gái tên Giang ấy đã qua đời tại bệnh viện quận Ninh Kiều, thành phố Cần Thơ vào đúng lúc ca phẫu thuật của bác sĩ Nam hoàn thành đêm 29/02/2009.
|
|