Mạng xã hội người độc thân, ly hôn

 Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Nội dung hữu ích:
Dịch vụ thiết kế, lưu trữ, quản trị website. Cho thuê quảng cáo tại Gió.vnLẩu Sụn 63
Giảm 15% cho thành viên Gió
Tại cơ sở 2 164D Trấn Vũ
Hotline: 0902223979
Xem: 1547|Trả lời: 0

Dự thi TYSLH: MS27 - Nhân duyên vợ chồng!  Đóng [Lấy địa chỉ]

Thành viên

Cổ điển và lập dị

Rank: 9Rank: 9Rank: 9Rank: 9Rank: 9

  • -= QUÀ TẶNG =-
    Gửi tặng: 1
    Nhận được: 1
  • Giới tính
    Nam
    Điểm
    2836
    Bài viết
    977
    Blog
    0
    Theo đuổi!
    Giúp tôi thoát khỏi cô đơn
    Đăng lúc 14-10-2011 12:55:19 |Hiện toàn bài
    Em là người phụ nữ hạnh phúc. Hạnh phúc với một gia đình đầm ấm cùng người chồng thành đạt, chỉn chu cùng bé trai 3 tuổi. Cuộc sống cứ êm đềm trôi qua và em luôn sống trong nụ cười, tình yêu và những niềm vui hạnh phúc. Buổi sáng dậy chuẩn bị bữa sáng cho anh và con, đưa con tới trường rồi em tới công ty. Gia đình mình luôn rạng rỡ những tiếng cười. Những khi chuẩn bị bữa tối, nhìn hai bố con vui đùa em mỉm cười hạnh phúc. Cuộc sống cứ êm đềm trôi qua. Em mãn nguyện với những gì mình đang có. Gia đình, công việc, bạn bè....Tất cả mọi thứ xung quanh đều làm em thấy em thực sự là một người phụ nữ hạnh phúc.
    Rồi một ngày khi cô bạn nhân viên cùng phòng bị mệt và em đưa cô ấy đón taxi về nhà cô ấy. Khi chiếc xe về gần tới khu chung cư của cô ấy. Em thấy tim mình đập thình thịch, người mình nóng ran. Biển số xe máy sao mà thân quen thế. Cô gái ngồi sau xe máy là ai thế. Thẫn thờ em bảo taxi đi chậm lại sau xe máy. Khi đó đầu em trống rỗng. Chiếc xe máy cũng đi vào khu chung cư của cô bạn cùng phòng. " Là anh xã nhà chị" cô bạn nói. Anh và cô gái ấy, tay trong tay cười nói thân mật, nhìn nhau âu yếm và anh hôn nhẹ lên tóc cô ấy. Như một chiếc rô bốt, em chỉ biết mình đã bước đến gần anh và cô ấy. Không nói được điều gì, không biết phải làm gì. Trời đất như quay cuồng rồi đổ sụp xuống chân em. Em cũng đã không biết gì.
    Em tỉnh dậy sau cú phanh bất ngờ của chiếc taxi và thấy anh bên cạnh. Vẫn không nói một lời nào, chỉ có nước mắt em cứ chảy ra. Em đã không nói gì cả, mặc cho anh xin lỗi, thanh minh, ăn năn......Mọi thứ với em đã hết. Em viết đơn ly hôn, anh không ký. Em vẫn nộp đơn ly hôn đơn phương lên toà án. Cũng phải mất 6 tháng toà án mới giải quyết việc ly hôn giữa anh và em. 6 tháng thời gian đó thực sự là đau khổ đối với em, con luôn hỏi tại sao mẹ không nói chuyện, tại sao mẹ không cười, tại sao, tại sao, tại sao....????
    Em cũng không chuyển ra chỗ khác ở, em cũng không về bên ngoại ở. Cả nhà hỏi lý do? Lý do ư: là không hợp nhau. Ngày toà án giải quyết việc ly hôn. Chính ngày hôm đó em đã nói chuyện với anh. Em nói gì ư? Em nói: Nhà em sẽ ở, con em sẽ nuôi và anh không được làm phiền em và con. Ngày hôm nay anh dọn đi đâu thì đi, lấy gì đi thì lấy chỉ trừ em và con.
    Anh đã không lấy gì mang đi cả ngoài chiếc vali quần áo và ít đồ đạc cá nhân cũng như những thứ liên quan đến giấy tờ công việc của anh. Ngày anh dắt xe ra khỏi nhà, trời mưa tầm tã, buồn như lòng em vậy. Em bế con nhìn theo anh. Con khóc khản tiếng đòi theo anh. Tủi lòng em khóc theo con. Ôm con vào lòng với đôi mắt buồn mưa rơi.
    Không chịu đựng nổi cuộc sống, em đã thay đổi môi trường sống. Em đưa con rời Hà Nội vào TP Hồ Chí Minh sinh sống. Cuộc sống của em dần đi vào ổn định nhờ sự giúp đỡ của bạn bè, em cũng tìm được công việc như ý, thuê một căn hộ như ý, gửi con ở một trường như ý.
    Vậy là cũng đã 5 năm rồi, 5 năm em đơn thân nuôi con. 5 năm em xa Hà Nội. Mỗi năm em cho con về thăm ông bà ngoại 1, 2 lần. Đồng nghiệp, bạn bè giục em đi bước nữa. Cũng có nhiều người có tình cảm với em, cũng có nhiều cuộc giới thiệu của mọi người. Nhưng trái tim em vẫn nguội lạnh. Hàng ngày chỉ có hai mẹ con thui thủi, nhiều khi cho con đi chơi công viên mà con nhìn thấy các ông bố và các con vui đùa. Ánh mắt con buồn rười rượi. Con là một đứa con trai giàu tình cảm và yêu mẹ nên không bao giờ con nhắc tới bố. Chính điều này đã làm cho em suy nghĩ. Em đã làm đúng? Để con không được sự chăm sóc của cha? Em có quá ích kỷ?
    Nhưng rồi cuộc sống lại cuốn em và con đi. Con bận bịu với trường lớp, bạn bè. Em bận bịu với công việc. Em cũng đã không đi xem mặt mọi người nữa. Trái tim em nguội lạnh.
    Một hôm chị cùng phòng nói: chỉ đi xem nốt lần này thôi, chỉ hứa đấy. Đây đảm bảo là mẫu người đàn ông của em. Em nói không đi, em không thể hợp ai nữa cả. Chị giận. Ừ, thì em đi, nhưng mà nốt lần này thôi đấy nhé.
    Em tươi tỉnh lên chút nào. Đi uống nước thôi mà sao trông em khó chịu vậy. Ừ thì cười, tươi tỉnh. Đây rồi, bàn số 5 tầng 2. Người đàn ông đó, ngồi quay lưng lại nhìn hướng ra phía hồ. Em sững người lại, là anh. Anh cũng vậy. Hai người quen nhau sao? Vậy thì tốt quá rồi. Chị ríu rít giới thiệu rồi chuyện trò mà không để ý tới hai kẻ mắt vẫn nhìn nhau không chớp.
    Chị về rồi, sao lại là anh? Sao lại là em? Ngày em chuyển đi, anh cũng loáng thoáng biết được em vào Sài Gòn nhưng không biết chính xác chỗ nào. Cuộc sống của anh cũng ngột ngạt. Anh nhớ con và em đến ngẹt thở. Hai năm sau anh cũng vào Sài Gòn làm việc. Lần đầu tiên sau 5 năm xa cách, em đã đưa anh đến trường đón con. 5 năm xa cách, ký ức về bố của con cũng mờ nhạt. Nhưng con cũng đã ngờ ngợ, người đàn ông đầu tiên và duy nhất cùng mẹ đón mình. Chào bố đi con. Niềm hạnh phúc vỡ oà trong lòng hai bố con. Lâu lắm rồi em lại mới cười hạnh phúc.
    Và tình yêu sau ly hôn của em lại chính là anh. Thời gian xoá nhoà được tất cả, thời gian cho em hiểu nhiều điều, nhận ra nhiều điều. Con em cần có bố, em cần có anh bên đời. Và giờ đây anh và em lại "bận bịu" thêm với cô công chúa nhỏ 5 tháng tuổi.
    1

    Xem tất cả

    Liên hệ|Thông tin Quảng cáo|Lưu trữ|Nội quy|Mạng xã hội Gió.vn

    GMT+7, 22-5-2012 10:33 , Xử lý trong 0.034801 giây, 33 queries , Gzip bật.

    Developer Classic.vn

    Lên trên