- Đăng ký
- 7-11-2008
- Điểm
- 2836
- Đăng nhập lần cuối
- 22-4-2012
- Online
- 209 Giờ
- Giới tính
- Nam
- Bài hay
- 0
- Chủ đề
- 84
- Status
- 0
- Blog
- 0
- Album
- 1
- Bài viết
- 977
- UID
- 1150
    
-= QUÀ TẶNG =-Gửi tặng: 1 Nhận được: 1  - Giới tính
- Nam
- Điểm
- 2836
- Bài viết
- 977
- Blog
- 0
|
Buzz!
Màn hình của cô nhấp nháy.
Em có thích hội hoạ không.
Hội hoạ không phải sở trường của em, nhưng cũng có nhiều ấn tượng về nó. Và em không tin hoạ sĩ lắm. Họ khó hiểu và lãng đãng quá. Nhiều khi quá lãng mạn để khiến người ta tin đó là thật. Họ không thực tế. Hư ảo..
Hoạ sĩ như những người nghệ sĩ câm. Họ chỉ biết dùng màu sắc và đường nét để truyền tải tâm hồn họ. Có thể họ sẽ vụng về nếu sử dụng những ngôn ngữ biểu cảm khác.
Sao thế, Tiền cũng do hoạ sĩ vẽ ra mà, mà tiền thì thực tế và lanh lùng.
Vâng , ngay cả tiền, hoạ sĩ cũng vẽ nó phi thực tế và họ đưa cả cảm tính của họ vào trong đó. Anh thử nhìn hình bác Hồ trên tờ tiền mà xem. Đôi mắt bác lãng mạn quá, hiền quá và đuôi mắt lại nhiều.
Icon mỉm cười, Bác là người lãng mạn nên Bác mới làm được cuộc cách mạng phi thường đến thế.
Anh có lãng mạn không.
Anh biết vẽ, có lãng mạn, nhưng anh lại là người tầm thường.
Hay mình cùng vẽ đi, mọi người đều bảo em dạo này lạnh lùng quá. Và có người bảo em vô cảm.
Họ chuyển sang chế độ IMVIRONMENT. Màn hình xuất hiện palette màu và những cây cọ vẽ.
Cô chọn màu nâu và một thân cây gầy guộc mộc mạc xuất hiện trên góc màn hình.
Mùa đông mới chớm mà em. A! giống như bài thơ “tình cuối mùa thu “ đâu như là…
Cuối trời mây trắng bay, lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng, mùa Thu đi cùng lá
Mùa Thu ra biển cả theo dòng nước mênh mông
Mùa Thu vào hoa cúc, chỉ còn anh và em
Là của mùa Thu cũ. Chỉ còn anh và em
Nhưng anh thích mùa xuân. Thu buồn quá.
Trên màn hình xuất hiện những đốm xanh, lấm tấm phủ đầy lên gốc cây màu nâu. Như thể gốc cây ấy nẩy chồi sau mưa xuân. Anh đã dùng bút màu xanh điểm lên màn hình. Bởi anh biết trong tâm hồn cô giờ vẫn đang khắc khỏai với những gì mà cô đã trải qua, muốn cô khép lại những vết thương lòng.
Cô chậm rãi và tỉ mẩn vẽ đôi mắt, đôi mắt to tròn đen láy ngước về phía bầu trời.
Cô là người có cá tính mạnh. Ai gặp cô lần đầu tiên cũng không thể ngờ được đằng sau đôi mắt mở to kia , nụ cười lấp lóa kia lại là một tâm hồn dữ dội đến thế.
Lần đầu họ hẹn gặp nhau ở một quán cà fe góc thành phố. Một quán nhỏ ấm cúng trước cửa trồng những bụi hoa hồng lúp xúp khoe sắc hoa đỏ. Anh nhớ như in hình ảnh khuôn mặt cô nghiêng nghiêng dưới vạt nắng chiều. Mái tóc đen mượt mà. Cái cổ mềm mại trắng hồng điểm thêm nốt ruồi bé tí teo lang thang trên cổ trên vai cô. Đôi mắt đen láy nhìn thẳng mỗi khi nói với anh, tự tin một cách kì lạ, nhìn sâu vào mắt anh như thể đang cố theo dõi một đốm lửa nào đó trong đôi mắt u sầu của anh.
Anh lấy màu đỏ vẽ đôi môi đang nhỏen cười.
Anh thích nhất lúc em cười, như mùa thu tỏa nắng.
Vâng, nhiều người thích nụ cười của em, chính anh cũng nói anh chết đuối trong nụ cười của em đúng không. Nhưng em không thích họ lóp ngóp như thế, em muốn có người hiểu được nội tâm em hơn.
Liệu có ai hiểu được nội tâm của cô, với khuôn mặt trong sáng như thể một cô bé trong ngày đầu đi học. Ngày mới quen cô , có lần anh đã thật thà hỏi cô “ Em đã bên cạnh một người đàn ông nào bao giờ chưa”. Cô phá lên cười “Anh nghĩ em bao nhiêu tuổi rồi mà hỏi câu đấy” . Hai tay đút sâu vào túi chiếc áo len mùa thu màu xanh dương nàng tinh nghịch hỏi. “ Anh có tin em đã có từng bước qua một cuộc hôn nhân và có 4 người đàn ông trong đời ” . “và anh chỉ là người thứ 4 không” . “Nếu vậy thì ai mà tin được” Anh nói. Cô mỉm cười với anh như có ý” Tin đi, còn nhiều việc anh sẽ thấy bất ngờ”.
Anh lại lấy màu xanh vẽ những đám cỏ bồng bềnh .
Anh ước tâm hồn anh là thảo nguyên bồng bềnh cỏ, bồng bềnh hoa để một lúc nào đó, cô sẽ thả mình nằm trên đó, thư thả mặc cho cuộc đời nổi trôi. Anh ước mình đã làm quen với cô như một người đàn ông chân chính đi tìm tâm hồn đẹp, chứ không phải là đi tìm một phút buông thả.
Anh là một hoạ sĩ nửa mùa. Cả cuộc đời anh chỉ vẽ được dăm ba bức gọi là chấp nhận được. Có thể bởi anh quá cầu tòan cho một tâm tưởng quá lớn. Có rất nhiều lần anh ấp ủ ý định thực hiện một tác phẩm hoành tráng và để đời, nhưng khi đăt bút vẽ, anh lại tẩy lại xoá lại tẩy, lại vẽ để được một nét đẹp trên tranh. Rồi anh lại vò đầu bứt tai trăn trở vì nét vẽ ấy chưa đúng ý. Cứ như vậy bức tranh của anh luôn dang dở.
Cuộc đời Anh như những chuyến đi dài của Colombus đi tìm Ấn Độ, ra Đại dương mà không biết đâu là bến bờ, đâu mới là hướng đi đúng. Chỉ cần biết phía trước kia là một vùng đất hứa, nhưng dù sao Columbus cũng tìm được mảnh đất cho riêng mình. Anh đi tìm một chân lý của người đàn ông, thành đạt nổi tiếng bởi những bức tranh để đời, tìm một tình cảm đong đầy cho riêng mình, nhưng cơ hội cứ vuột qua, như thể anh chỉ là một cột mốc nằm ven đường không phải bến đỗ. Thời gian và tiền bạc cứ thế trôi qua kẽ tay anh mà anh không thể nào nắm lấy được. Như có lần cô đã nắm tay anh và nói kẽ giữa các ngón tay anh rộng quá, biết bao giờ anh mới giữ được gì cho riêng mình. Và bây giờ anh cảm thấy mình đã mệt mỏi, như người khách bộ hành lang thang trên sa mạc khô kiệt. Thấy mình như đồng 2 đô la, người ta chỉ để dành trong ví, nhưng không lôi ra tiêu bởi nó ít giá trị.
Cô chọn màu da cam vẽ một cánh bướm mềm mại trên đồng cỏ của anh.
Hồi xưa em rất thích bài thơ này. Của nước ngòai.
Cùng với bướm cánh hoa than thở
Chàng đừng trách em!
Số phận ta khác nhau. Em ở
Chàng lại bay liền!
Chúng ta yêu nhau trong vắng vẻ
Với người cách xa
Chúng ta giống nhau - Người ta bảo thế
Như hai đoá hoa.
Nhưng gió cuốn chàng đi. Đất cầm em lại
Anh biết tại sao không? Vì em thấy mình như bông hoa nở chớm hè, rực rỡ đầy mật ngọt. Nhưng chú bướm đậu lên em không phải là chú bướm mà em mong chờ. Rồi em sẽ chờ đợi, chờ đợi đến khi em héo tàn và thả cánh hoa khô theo gió.
Ờ! Anh sẽ là cơn gió, cuốn em đi dù đã héo tàn, đưa em đi tìm chú bướm mải mê của em.
Có lần khi anh nói yêu cô, cô đã lặng đi rất lâu rồi chậm rãi đặt tay lên vai anh nói. “ Anh là người tốt , em biết. Nhưng anh không hợp với cuộc sống gia đình. Và em cũng thế. Bởi em vừa chạy trốn khỏi một cuộc tình. Em muốn sống như tình cảm em mách bảo. Em thích ở bên anh. Nhưng như thế mình càng không nên gắn bó với nhau. Bởi sau 3 năm, 3 tháng , hay 3 ngày mình sẽ chán nhau, mình quá giống nhau ở cá tính thích tự do. Có thể không bao giờ em yêu ai được nữa“.
Anh thảng thốt” Không bao giờ ư”
“Vâng không bao giờ, vì vậy mình hãy làm “sở khanh tử tế” , vui khi bên nhau và tôn trọng cuộc sống riêng. Có thể một lúc nào đấy em hoặc anh sẽ ra đi, và em muốn mình luôn nhớ nhau như những người chơi bời tử tế”.
Anh lấy bút màu đỏ cỡ trung bình chấm lên tán cây họ vừa vẽ.
Anh vẽ gì thế???
Anh vẽ cây cơm nguội.
Sao cơm nguội lại có quả màu đỏ?
Cơm nguội đang yêu em ạ.
Hàng tuần họ gặp nhau theo hứng. Có thể đó là lúc cô đang mệt mỏi vì công việc, có thể đó là lúc mưa chớm đông se lạnh trên phố. Có thể lúc anh đang buồn, muốn đi với cô. Họ đã nắm tay nhau lang thang trên bao con phố cổ, sà vào bất cứ hàng quà nào, âu yếm như những người đang yêu thực thụ. Hàng cây sấu già cuối thu, xào xạc buông lá vàng lên họ như chở che những trác ẩn.
Hôm qua dưới gốc cơm nguội, nàng đã kể cho chàng về những giấc mơ khủng khiếp mà gần đây nàng hay mơ thấy. “Anh biết không, đêm qua em lại mơ, và khóc ướt đẫm cả gối. Em mơ thấy mình một mình lang thang, cô độc trong đêm tối. Em cứ mải miết đi tìm một điều jì đó mà em không biết là jì. Em cảm thấy bất an . Cứ thế em chạy trong sương mù mờ mịt. Rồi em vấp ngã, rồi cứ thế”
Anh kéo cô vào lòng hôn lên mái tóc mềm mại đượm thơm dịu ngọt của cô. Cô ngước mắt lên nhìn anh, “Anh biết không , em sợ quá nên bật đèn sáng chưng cả phòng, rồi em ngồi bên cửa sổ ngủ gà ngủ gật , và em mơ thấy anh dắt tay em đi tìm cái mà cả anh và em đều không biết”.
Anh nâng khuôn mặt cô lên và hôn nhẹ lên mắt cô.”Vậy là tốt rồi, anh sẽ bên em , và mình cùng tìm nhé, tìm cả đời cũng được em à. Có hai đôi mắt vẫn hơn đúng không, em chỉ cần cứ ở bên anh thế này, anh sẽ đi trước dắt tay em”.
”Anh nói thật chứ?”
”Tất nhiên rồi”.
Cô ngửng lên chăm chú nhìn anh, sâu trong đôi mắt đen láy của cô có một chất lỏng đen đặc đang xóay tròn như một luồng gió xóay kì lạ. Cặp mắt đẹp đẽ của cô nhìn vào anh rất lâu rất lâu tựa như không thể rời ra được. Và cô kiễng chân hôn lên má anh. Cử chỉ ấm áp ấy khiến con tim anh ngừng đập.
“ Cám ơn anh”
Anh gật đầu”Em thực sự hạnh phúc khi anh đã nói thế, thực sự hạnh phúc” Cô nói với nụ cười buồn rầu
” Nhưng không được anh ạ, vì cái mà em tìm không phải là anh , nên khi anh xuất hiện em vẫn phải đi tìm, giấc mơ nói thế với em” . Đây là lần duy nhất mà anh thấy cô yếu đuối và thiếu tự tin đến thế.
Bức tranh họ vẽ đã hiện ra đầy đủ chỉ còn khoảng trống ở giữa. Rất lâu là khoảng lặng giữa họ. Anh chậm rãi nắn nót viết vào khoảng trống “ Mình lấy nhau em nhé” .
Trên mắt cô gái trong tranh bỗng xuất hiện những giọt nước mắt.
Sao lại có những giọt nước mắt?
Cô vẫn im lặng.
Buzz
Buzz
Buzz
Vẫn chỉ có bức tranh và dấu nhắc nhấp nháy mãi.
|
|