Ai gặp cũng quở: "Con này ưa chửa". Nhưng mình thì chỉ công nhận đàn bà xấu xí nhất khi mang bầu, tự soi mình vào gương mà phát hãi, xấu tệ! Chồng thì chả ý kiến ý cò gì, chỉ xoa xoa bụng vợ rồi bảo: "trông hay hay em nhỉ?". Trông hay hay vì lần đầu tiên chồng đc làm bố dù đã có con trai. Gần 2 năm nay, mình thật sự hài lòng về mối quan hệ giữa con trai và chồng. Nếu ra đường, ai ko biết thì ko thể nghĩ đó là 1 gia đình rổ rá cạp lại. Nhìn cái cách mà ba con họ đối xử với nhau mọi ng đều nghĩ có 1 mối liên hệ máu mủ ruột rà! Để có đc ngày hôm nay, cả mình, cả chồng và con zai đã phải nố lực rất nhiều trên nền tảng là tình yêu thương chân thành.
Con đường đi tới tập 2 của mình thật là gian nan và mệt mỏi. Đã có lúc mình muốn buông xuôi để cho mối quan hệ đi tới bờ vực thẳm. Đầu tiên là sự ko ủng hộ của mẹ. Mẹ ko muốn con gái và cháu bà phải khổ thêm lần nữa. Mẹ thờ ơ, lạnh nhạt khi đối tượng của con gái tới nhà dù mẹ ko nặng lời với a bao giờ. A cũng cảm nhận đc điều này! Tiếp đến là sự phá đám của vợ cũ của a và chồng cũ của mình, dẹp đc loạn này 2 đứa vừa phải nhờ tới sự can thiệp của chính quyền, vừa phải nhờ tới tiếng nói của vài ng anh em ngoài xã hội. Mệt mỏi này nối tiếp mệt mỏi khác, 2 đứa tự thấy chán nản, tự thấy ko còn đủ tự tin để cùng nhau bước tiếp. Và ng thứ 3 xuất hiện, 1 ng đàn bà đã có 2 đời chồng và 2 đứa con. Chính mẹ a đã cho mình biết điều này khi mọi việc chưa đi quá xa. Mình đã gặp ng thứ 3, đã nói chuyện rất lâu và cô ấy vỡ vạc ra nhiều điều, cô ấy tự rút lui. Giờ thì cô ấy đã có tập 3 và thêm 1 bé thứ 3 nữa. (Mình thực sự ngưỡng mộ về sự can đảm này của cô ấy). Sau cơn say nắng, a trở về, hối lỗi. Tha thứ,vì mình biết nguyên nhân sâu xa của cơn say đó! Nhưng chông gai chưa hết! Trở ngại lớn nhất luôn làm mình đau đầu là thằng con zai. Ngày mình bắt đầu thiết lập mối quan hệ với anh, nói mới 6 tuổi nhưng đã tỏ ra là đứa trẻ nhạy cảm, nó hiểu đó là bạn trai của mẹ, nó ko tỏ thái độ thiện chí với a. Tác quái ở chỗ, nó chỉ cho anh gần gũi khi nó có nhu cầu chở đi chơi, ngoài ra nó chẳng màng tới a bao giờ, gi gỉ gì gi cái gì nó cũng chỉ gọi mẹ. Đêm nằm tỉ tê với nó, nó nói thẳng nó ko thích chú mà ko nói rõ lý do. Của đáng tội, a chưa có chút kinh nghiệm làm bố, cũng ko phải là người cởi mở, hình thức trông cũng chẳng dễ gần nên ko lấy đc thiện cảm của thằng bé. Mẹ thì chết đứ đừ từ bao giờ mà thằng con thì cứ như bức tường lửa!:D. Vậy là mình phải lên kế hoạch cải tổ mối quan hệ giữa 2 ng đàn ông mà mình yêu thương. Lúc này mình ko muốn đặt mình vào cái thế phải lựa chọn. Ngoài thời gian ban đầu dành để tìm hiểu về nhau, về sau, nếu có ra đường vào buổi tối hoặc ngày nghỉ, bên cạnh mình luôn có 2 ng đàn ông. Mối quan hệ đc cải thiện rất đáng kể nhg con zai vẫn luôn giữ khoảng cách nhất định. Anh muốn nó gọi a là Ba từ thời gian đó nhg nó nói nó ko quen gọi như thế, nó còn đưa ra lý do là bà ngoại cấm. Mình biết là a ko vui nhg luôn động viên, từ từ rồi khoai sẽ nhừ! Lúc này, đêm nằm tỉ tê, thằng con đã ko còn nói ghét chú nhg hỏi nó có cho mẹ lấy chồng ko thì nó thủng thẳng: mẹ hỏi ý kiến bà ngoại ấy. Gớm ko cơ chứ! Nó nói vậy thì mẹ nó cứng họng luôn vì mẹ nó biết, bà ngoại là ... 1 nồi khoai rất khó nhừ! 2 năm trời bọn mình cứ phải sống trong tình cảnh như vậy, chưa hoàn toàn bế tắc nhưng thật khó để đi đến 1 cái happy ending!
Rồi đến 1 thời điểm định mệnh! Sức khỏe của mẹ đang ổn định, đột nhiên mẹ ngã bệnh, bệnh tim của mẹ tái phát mà cả nhà mình đều chủ quan ko ngờ tới. 48h mẹ nằm trong phòng cấp cứu tích cực với đủ loại dây dợ quanh người là 48h a có mặt bên mẹ, xoa bóp, lau rửa, theo dõi máy.... Mắt mẹ nhắm nghiền, tim mẹ rất yếu nhưng bác sỹ nói thần kinh của mẹ vẫn hoạt động bình thường. Mẹ vẫn cảm nhận đc lời nói của các con, thể hiện bằng những cái gật hay lắc đầu. Mẹ cũng biết là a đang chăm sóc mẹ. Nhưng mẹ ko thể ở lại đc, sau khi chờ các con trai về đông đủ, mẹ đi, y học ko cứu đc trái tim của mẹ! Bố và các a cho phép a đc chịu tang mẹ với tư cách là "con rể dự bị". Sau đám tang mẹ, 1 ngày mình nghe thấy 2 người đàn ông của mình xưng hô với nhau ba ba con con 1 cách rất tự nhiên. Mình lắng nghe và ngạc nhiên lẫn vui sướng vỡ òa! Nhưng khi mình hỏi lý do tại sao họ lại có thể xưng hô như thế trong khoảng thời gian rất ngắn thì chả ng đàn ông nào chịu giải thích cho mình biết!:(. (Có lẽ Mẹ đã hiểu và phù hộ cho con gái chăng?)
Bắt đầu quãng thời gian "làm rể dự bị" của a! Cũng bắt đầu từ thời gian này, mình mới biết chồng dự bị của mình có nhiều ưu điểm, từ sửa chữa điện, nước đến lau nhà, rửa bát, nấu cơm, chẳng nề hà. (trước đó, a ko hề có cơ hội được thể hiện cho mình mục sở thị vì bố mình là ng rất khéo tay và khó tính, mọi việc của đàn ông trong nhà tự bố làm hết). Lúc này a còn biết chăm sóc và kèm thằng con học bài. Chỉ tội, tuy phải đảm đương trách nhiệm làm rể, đc nhạc phụ quý mến, đc ăn cùng mâm với con gái nhạc phụ nhưng đêm đến ko đc ở lại chung giường:p mà dù mưa hay rét vẫn phải ra về. Nói như vậy ko có nghĩa chồng mình là ng hoàn hảo nếu ko muốn nói là cũng vô số tội mà đàn ông thường mắc phải (ko nỡ kể ra đây). Tuy vậy, điều mà sau 3 năm tìm hiểu và gắn bó, mình quyết định đi đến 1 cái kết với a là vì nhận thấy a là ng đàn ông thực sự yêu mình, thương con mình và sống có trách nhiệm!
Sau giỗ đầu mẹ, a chính thức đc bố công nhận là con rể. 2 vợ chồng bắt đầu gây dựng kinh tế từ con số 0. Dường như bọn mình đc mẹ phù hộ nên mọi tính toán làm ăn đều thuận lợi! Dù bây giờ vẫn còn nhiều khó khăn nhg mình bằng lòng với hạnh phúc hiện tại và chuẩn bị chào đón 1 bé gái ra đời vào tháng sau. Ko ai dám nói trước điều gì sẽ xảy ra trong cuộc hôn nhân lần thứ 2 này nhưng mình luôn tin đây là 1 cái happy ending cho cả gia đình nhỏ nhà mình sau gần 4 năm nỗ lực!
Mình ko biết viết blog, nghĩ gì thì viết nấy. Hôm nay, vào Gió tự dưng muốn trải lòng với mọi ng về hành trình đi đến tập 2 của mình. Ko ảo tưởng, ko viển vông, ko tự tô vẽ mà phải suy nghĩ thực tế (chứ ko nên thực dụng). Hạnh phúc của mình ko tự nhiên mà có! Hãy biết cho đi trước khi biết nhận về!