Muộn Màng
Độ hot 31Có 369 lần đọc
20-2-2012 00:28
Bây giờ em sẽ viết cho Anh. Hơn một năm về trước, em chỉ có làm một cái
việc là khóc trước máy tính, typing như điên loạn, em chưa bao giờ biết
nói dối mọi chuyện về mình, e cứ thật thà trải lòng, trải tất cả sự đau
khổ của một người đàn bà yêu chồng tha thiết và chứng kiến cuộc chia tay
trong nước mắt và đau khổ. Em yêu H biết bao nhiêu, em không ghen,
không hờn giận khi H nói đã có người phụ nữ khác. Em lúc đó chỉ biết cầu
xin H cứ có ai bên cạnh cũng được, miến là đừng bỏ em, hãy cho em là
người ở bên cạnh H. Nhưng rồi mọi thứ cũng xảy ra, hình ảnh của em lúc
nào cũng là một người phụ nữ mạnh mẽ từ trước đến nay, chưa bao giờ
khóc, chưa bao giờ thể hiện sự yếu đuối nào trước mặt gia đình. Em cứ
ngỡ mình mạnh mẽ như con chim ưng, ngạo nghễ sải cánh bay giữa vùng trời
đau khổ.
Nhưng em đã nhầm, bao nhiêu ngày, bao nhiêu đêm, em trở thành 1 người
phụ nữ gục ngã, em không có gì để xua đi nỗi buồn, em không thể uống
rượu đến say mèm, không thể hút thuốc đến tàn đêm, em không có một đứa
con để ôm ấp vỗ về làm động lực. Tất cả người đàn bà chia ly đều hận
chồng mình nhưng mất H rồi thì em càng hiểu con người ấy đáng tôn trọng,
yêu thương biết nhường nào. Hoàn cảnh oan nghiệt, non nớt tuổi trẻ
trong hành xử mà em đã phải mất đi một người chồng yêu Vợ vô bờ bến.
Không thể thứ tha cho mình, e cứ vật vã như vậy, nhưng em hiểu em phải
Sống, em phải Yêu thêm lần nữa, tha thứ cho chính bản thân mình, em đã
từng liều lĩnh làm 1 Single Mom, nhưng rồi em cũng không thể thực hiện
điều đó vì ông Trời không cho em những đứa con em hằng mong muốn.
Anh có biết Tình yêu đối với em là điều xa xỉ không, xung quanh chỉ là
những người đàn ông có Vợ, ly thân đề nghị cặp kè, nhiều khi em cũng
muốn lao cho xong, cho có 1 đứa con, cho có một chỗ dựa tạm bợ qua quãng
đời còn lại. Nhưng trong em vẫn có những tham vọng, sự kiêu hãnh, dường
như cảm nhận giá trị của 1 kiếp làm lẽ, làm những việc trái với đạo đức
làm Người, em không làm nổi nên phải tự nhủ phải chờ đến khi gặp ai đó
yêu mình, thực sự yêu thương mình và cưới mình làm Vợ.
Em cứ nghĩ thời gian trôi qua, em sẽ cân bằng hơn, bình ổn hơn với hiện
tại, nhưng anh có hiểu không, càng tiếp xúc với người có hoàn cảnh thì
toàn thấy đau khổ nghiệt ngã, càng tiếp xúc với những bạn bè, người đang
hạnh phúc gia đình chỉ càng làm em khao khát hạnh phúc hơn bao giờ hết.
Em cuống quýt với tuổi xuân trôi qua, em sợ hãi với mọi bất trắc, em
không có cơ hội hay bất cứ môi trường nào để quen biết với người nào đó.
Em tự nhủ hay là mình cứ sống thế này
Ừ, em có thể thế này nhưng hóa ra em không chịu nổi trước áp lực gia
đình, cả nhà vẫn chưa có cháu, xung quanh hàng xóm vẫn tưởng em với H
bình yên, hàng ngày em vẫn nghe những câu hỏi xoáy lòng, đau thắt rằng
con em mấy tuổi rồi, rằng chồng em đâu rồi.
Ôi nỗi đau ơi, lại quay về ngập lối.
Có người Mẹ nào không yêu Con, nhưng có người Mẹ nào sinh ra Con mà chỉ
có thể bên cạnh con mình vài ngày. Ừ, em biết rồi, có hàng vạn hàng ngàn
người phụ nữ còn đau khổ hơn em, em phải sống chứ.......
Em cứ dằn lòng nghĩ thế mà cố gắng bình thường nhưng không thể, hóa ra
bản chất của em là yếu đuối mong mạnh, l à hoài niệm quá khứ là những
giọt nước mắt trong đêm. Em mong muốn có một gia đình, em mong muốn có
một đứa con có đầy đủ cha mẹ
Tại sao tạo hóa trêu ngươi, đẩy em hết vào hoàn cảnh nghiệt ngã này đến
sự nghiệt ngã khác......................... ..........em bây giờ chỉ
biết ôm mặt khóc, sao anh ko ở bên cạnh em dù chỉ là 1 người bạn, em
thấy mình đáng thương, em thương hại bản thân mình.
Ngày H ra đi, trong những giấc mơ chập chờn, e còn cầu mong H bị thương,
bị liệt, bị sao đó mà không một người phụ nữ nào chấp nhận ngoài em, e
chỉ cầu mong vậy để có cơ hội trở lại bên cạnh người mình yêu thương. Em
lúc đó mới vỡ ra, hóa ra mình là 1 người đàn bà nặng Tình, một người
đàn bà khao khát yêu như được Sống. E cứ ngỡ có lẽ trên đời này chỉ có
thể yêu 1 lần như vậy trong đời, với riêng H mà thôi
Nhưng thế gian chỉ là lừa dối, bất cứ người đàn ông nào cũng yêu bản
thân mình trước, họ phải tính xem tình yêu và thực tế, được mất những
gì, em nhận ra một chữ Tham trong lòng mỗi con người.
Anh có biết không, mới đầu em không hề yêu anh, em nói thật đấy, anh
nhiều tuổi hơn em quá, anh chẳng có gì cả, anh chỉ là người đàn ông an
toàn mà thôi. Em đã bị mê hoặc bởi những lời không có thật, em không
trách con người đó, em trách mình đã tin một cách ngu ngốc. Em tự hỏi
tình yêu đến với mình khi nào rồi em mới nhận ra
Cái cách anh yêu em nhiều hơn chính bản thân mình, những hôm em đi Viện,
chẳng có ai ngoài anh bên em, cách a lao vào gặp bác sĩ không ngại
ngần, cách anh bật khóc vì lo lắng cho em, cách anh xem nhẹ khối tài
sản chẳng là cái gì khi so sánh với em, cách anh mù quáng quên đi cả
những đứa con riêng của mình vì sợ em tủi thân suy nghĩ. Cách anh tha
thứ khi em nhập nhằng chọn lựa các mối quan hệ khác cho mình. Em luôn
bảo Anh già quá, a sẽ chết sớm, e lại phải lấy chồng nữa, em nói thế vì
em chưa yêu anh, em nói thế vì em vẫn tham lam nghĩ cho mình một con
đường khác
Em mệt quá anh có biết không, rồi sẽ ngàn vạn đêm em thức, và ngàn vạn blogs nữa..............................
E chỉ mong mình mệt mỏi mà gục ngủ thiếp đi, chỉ khi ngủ mới có thể quên được đau khổ
Em sẽ viết về câu chuyện tình yêu này, phụ nữ khi yêu chân thành sẽ chẳng ngại ngần, e ko quan tâm thiên hạ nghĩ gì, cười đùa em ra sao, chỉ cần anh biết em đang yêu,một thứ tình yêu chân thành ............
Bây giờ em chỉ biết hận bản thân mình thêm lần nữa, giá mà có thể ngủ ngàn thu, ko phải tỉnh dậy nữa, giá mà nước mắt cạn hết đi để trơ khốc nhìn đời, ...........